Quá Yêu - Tiểu thuyết

Quá Yêu - Tiểu thuyết

5,000 - 10,000 downloads

Add this app to your lists
View bigger - Quá Yêu - Tiểu thuyết for Android screenshot
View bigger - Quá Yêu - Tiểu thuyết for Android screenshot
View bigger - Quá Yêu - Tiểu thuyết for Android screenshot
Tác Phẩm: Quá yêu
Thể loại: Ngôn tình

Giới thiệu: qua yeu
Gặp nhau, yêu nhau rồi xa nhau Đời người sao có thể tàn nhẫn như vậy. Chữ duyên khó lòng đoán được. Nếu vào phút giây khác. Nếu vào nơi chốn khác. Liệu em có yêu anh
Chương 1:
Hai giờ chiều, Lưu Ỷ Nguyệt đi vào khách sạn Đông Giao.
Trên trần nhà, chùm đèn pha lê sang trọng sáng lấp lánh. Trong đại sảnh, tiếng đàn vĩ cầm và dương cầm hòa tấu, lúc trầm lúc bổng. Một bên phòng chờ được khảm lớp thủy tinh trong suốt, nhìn thẳng ra thác nước nhân tạo đối diện, mang đến cho con người cảm giác trong lành, mát mẻ.
Lưu Ỷ Nguyệt nhìn người đàn ông hẹn cô, cũng chính là chủ nợ của cô, Hạ Dương. Sống mũi thẳng tắp, dáng người cao ngất, mắt sáng như sao, khuôn mặt không tì vết, thậm chí ngay cả lỗ chân lông cũng khó nhìn thấy, đích thực là “Mặt như quan ngọc”. Lúc này, anh cũng thấy cô, liền nở nụ cười đầy ẩn ý.
“Cô đến muộn.” Hạ Dương nâng cổ tay lên, tỏ ý xem đồng hồ, giọng nói ôn hòa, trầm thấp, không giống như đang trách móc.
“Không trách tôi được, ai bảo anh hẹn ở đây, xa quá.” Lưu Ỷ Nguyệt rút khăn giấy ra, lau mồ hôi trên mặt.
“Ha ha.” Hạ Dương đối diện đột nhiên bật cười.
“Nói đi, có việc gì? Hẹn tôi ở một nơi hẻo lánh như vậy.” Lưu Ỷ Nguyệt nhìn xung quanh, trong phòng chờ không có mấy người, im lặng lạ thường, Hạ Dương sẽ không vô cớ mà hẹn cô ở một nơi thế này.
“Tốt lắm, rất thông minh, sao cô biết tôi tìm cô có việc?” Hạ Dương nhướn đôi lông mày, không đáp mà hỏi ngược lại cô.
“Không có việc gì anh hẹn tôi ở đây làm gì? Nói đi, đừng vòng vo nữa.” Lưu Ỷ Nguyệt có chút không kiên nhẫn, thời gian của cô có hạn, không rảnh dây dưa với anh ở đây.
“Được, nói thẳng, tôi có việc tìm cô, có quan hệ đến món nợ của cô, có hứng thú không?” Hạ Dương nghiêng người về phía trước, chăm chú nhìn Lưu Ỷ Nguyệt.
“Món nợ của tôi? Đương nhiên là có hứng thú.” Lưu Ỷ Nguyệt dịch ra sau, tránh người anh.
“Tôi muốn cùng cô làm một cuộc giao dịch, nếu thành công, món nợ của cô liền được xóa, không chỉ có thế, tôi còn có thể trả thêm cho cô một khoản thù lao, thế nào, có hứng thú nghe tiếp không?” Hạ Dương thu người về, lười biếng dựa lưng vào ghế ngồi, nhìn chằm chằm người phụ nữ đối diện, anh đoán, cô nhất định sẽ đồng ý.
“Anh nói đi, tôi nghe.” Lưu Ỷ Nguyệt khoát tay, “giao dịch”, cô thích từ này, cô đã làm không biết bao nhiêu cuộc giao dịch, thế nên từ này thật quá gắn bó với cô.

Comments and ratings for Quá Yêu - Tiểu thuyết

  • There aren't any comments yet, be the first to comment!