Bach cot lam

Bach cot lam

FREE

(5 stars)

(1)


Download for Android

100 - 500 downloads

Add this app to your lists
View bigger - Bach cot lam for Android screenshot
View bigger - Bach cot lam for Android screenshot
View bigger - Bach cot lam for Android screenshot
View bigger - Bach cot lam for Android screenshot
Truyện: Bạch cốt lâm
Tác giả: Cổ Long
Đời Hồng Vũ triều Minh, mưa thuận gió hòa. quốc thái dân an, phía Tây Bắc vùng Thượng Ngu thuộc Tỉnh Triết Giang có một hồ nhỏ, tục gọi Bạch Mã hồ.
Bạch Mã hồ ba bên giáp núi phía chính bắc có một khoảng trống rộng chừng nửa dặm, bởi vậy mặt hồ lúc nào cũng lộng gió, đặc biệt thu đông nhị kỳ lãnh phong càng mạnh.
Lúc này trời đã tàn đông, gió lạnh hu hu thổi, mặt hồ bọt sóng tung tăng, xa xa ngọn núi phủ đầy tuyết, lấp lánh ánh bạc. Bên bờ hồ bỗng xuất hiện một gã thiếu niên khoảng mười tuổi, mình mặc chiếc áo bông rách đang cắm cúi đi về gian nhà ở chân núi. Gian nhà nhỏ xiêu vẹo, mỗi cơn gió thổi đến nó đung đưa như muốn sập tới nơi.
Hốt nhiên một đạo ngân quang như ánh chớp lướt qua mặt gã thiếu niên. Gã ngưng thần nhìn lên, chỉ thấy một lão quái nhân ngồi vắt vẻo trên nhánh cây khô cao hơn trượng. Nhánh cây không lớn hơn ngón tay, đung đưa trong gió nhưng quái nhân vẫn ngồi điềm tỉnh lạ thường như người ta ngồi trên đất bằng vậy Lão quái nhân đầu đội nón cỏ rộng vành, kéo sụp xuống che mất nửa mặt, cằm tựa vào cánh tay gấp lại tì trên đầu gối, không nhìn rõ diện mạo, chỉ thấy khoảng cách giữa cánh tay và vành nón, cặp mắt lóng lánh phát xạ tinh quang như mắt cú mèo trong đêm tối.
Lưng lão khoác chiếc áo tơi bằng cỏ, tay cầm cần câu, ngọn cần câu có sợi tơ dài lóng lánh ánh bạc rõ ràng không phải là nhợ câu cá thông thường. Một điều lạ nữa là sợi tơ bạc phất phơ trong gió cần câu lại hướng lên bờ.
Trông thấy thế gã thiếu niên không khỏi bật cười, nói:
- Đại thúc, ông đang câu gì vậy?
Quái nhân vẫn không động đậy, nói:
- Ngươi không thấy sao? Ta đang câu gió !
Gã thiếu niên cảm thấy kỳ quái vô cùng, gã chưa từng nghe nói câu gió bao giờ, liền cất tiếng hỏi :
- Đại thúc! Gió là thứ vô hình làm sao câu được?
Đại thúc câu thử coi?
Gã vừa dút lời liền thấy sợi tơ nãy giờ vẫn phất phơ trong gió bỗng cuộn tròn lại như một vật sống rồi nương theo gió phóng thẳng ra. Tơ vốn là vật mềm mại nhưng được quái nhân vận nội công làm thẳng ra như dây đàn, thật khiến người ta không lạnh mà run.
Lúc này bên cạnh gã không thấy có chút gió nào, bên tai vẫn nghe tiếng gió hu hu, nhìn ra mặt hồ bọt sóng vẫn lớp lớp không ngừng.
Gã thiếu niên kinh ngạc kêu lên:
- Đại thúc đây là thứ võ công gì vậy?
Vậy là gã cũng biết đây là một loại võ công.
Tiếng kêu chưa dút, lão nhân chưa kịp trả lời. Bỗng từ xa vọng tới tiếng "lộp cộp, lộp cộp." Gã quay đầu nhìn lại, chỉ nghe tiếng vật cứng gõ đều đều trên mặt đường nhưng chưa thấy bóng người.
Lúc gã quay người lại thì kinh ngạc "ủa " lên thành tiếng, thì ra quái nhân câu gió đã biến mất tự bao giờ, bên mình gã gió lại thổi hu hu như cũ.
Lúc này tiếng "lộp cộp" đã đến sau lưng. Gã giật mình quay người lại, sau lưng gã trống trơn không một bóng người.
Gã thiếu niên mặc dù gan dạ hơn người, trước tình hình này cũng không khỏi nổi da gà. chân run đứng không vững.
Đang lúc định cắm cổ chạy nhanh về nhà. vừa quay người lại chợt thấy trước mặt tối đen, trước mặt gã một bóng đen cao lớn đang chắn lối đi.
Ngửng đầu nhìn lên, một người đầu tóc bờm xờm đội một cái rổ lớn, dưới cằm râu đâm tua tủa như lông nhím, râu tóc của người này đen nhánh, hình như tuổi tác cũng không lớn lắm. Lạ một điều, mặt lão nếp nhăn ngang dọc đường nào đường nấy thật sâu, giống như mặt lão già bảy tám mươi tuổi. Dưới nách lão cắp một cây quái trượng thì ra lão chỉ có một chân.

Tags: vo lam bach cot cchao, bach cot lam, tinh chiet giang trung quoc.

Comments and ratings for Bach cot lam

  • There aren't any comments yet, be the first to comment!