Ask an expert: get a personalized answer within 24 hrs!X Close

Bich huyet tay ngan thuong

Bich huyet tay ngan thuong

FREE

(5 stars)

(2)


Download for Android

500 - 1,000 downloads

Add this app to your lists
View bigger - Bich huyet tay ngan thuong for Android screenshot
View bigger - Bich huyet tay ngan thuong for Android screenshot
View bigger - Bich huyet tay ngan thuong for Android screenshot
View bigger - Bich huyet tay ngan thuong for Android screenshot
Truyện: Bích huyết tẩy ngân thương
Tác giả: Cổ Long
Trời đông lạnh buốt, tại tuyết cốc.
Băng đóng ngàn dặm, một màn trắng toát phủ cả vùng rộng lớn. Trên thảm tuyết trắng, một người hì hục đào huyệt, một cái huyệt rộng ba thước, sâu năm thước, bề dài bảy thước.
Người này tuổi còn trẻ, trông mạnh khỏe, cao lớn, anh tuấn, có vẻ thuộc gia đình lương hảo. Y mặc áo choàng da thú cực quý, tay cầm cây ngân thương sáng chói, cán thương được chế bằng bạc thuần chất. Trên thương có khắc năm chữ:
"Phụng Thành, ngân thương, Khưu".
Một người như thế, vốn không phải là người đi đào huyệt, cây ngân thương quí kia, cũng không nên dùng để đào huyệt.
Nơi này là một sơn cốc tuyệt đẹp, không khí trong lắng, tuyết đọng trắng xóa, hoa mai đỏ thắm.
Người thanh niên đã cỡi ngựa đi qua một đoạn đường rất dài để đến đây. Ngựa thuộc loại danh câu thuần chủng, yên cương còn mới, cả bàn đạp cũng làm bằng bạc.
Một người như thế, tại sao cỡi danh câu vượt ngàn dặm đến đây, dùng võ khí của mình đào huyệt ?
Huyệt đã được đào xong, thanh niên thử nằm vào, chừng như muốn thử xem kích thước có vừa thân mình, để có thể nằm thong thả chăng ? Chẳng lẽ y tự đào huyệt cho mình ? Chỉ có người chết mới cần huyệt mộ, thanh niên này còn mạnh khỏe, xem ra chắc chắn còn sống được vài chục năm nữa, tại sao lại đào huyệt cho chính mình ? Hay là y muốn chết ? Cuộc sống y chắc cũng sung túc, tại sao lại muốn chết ? Tại sao phải đến nơi này mà chết ?
Tuyết đã ngừng rơi đêm qua, khí trời trong lành khô ráo, nhưng rất lạnh. Người thanh niên tháo yên ngựa đặt xuống đất, vỗ nhẹ vào cổ ngựa, nói:
- Mi đi đi nhé, hãy đi tìm một chủ nhân khác tốt hơn.
Con ngựa hí nhẹ, tung mình phi ra khỏi sơn cốc tích đầy băng tuyết. Thanh niên kia ngồi xuống yên ngựa, ngửng mặt nhìn bầu trời xanh, thẩn thờ đến xuất thần, ánh mắt mang một nỗi buồn khó diễn tả được.
Đúng lúc này, một hàng người từ ngoài sơn cốc đi vào, có kẻ mang hộp chứa thức ăn, có người khiên bàn ghế, lại có người gánh theo hai vò rượu lớn. Người đầu tiên nhìn có vẻ như chủ quán rượu, y bước đến nở nụ cười hỏi thăm:
- Xin hỏi công tử, nơi này có phải là Hàn Mai Cốc chăng ?
Thanh niên đào huyệt gật đầu, chẳng thèm nhìn hàng người mới vào.
Người kia lại hỏi:
- Có phải Đỗ đại thiếu gia hẹn công tử nơi đây chăng ?
Thanh niên đào huyệt chẳng trả lời.
Người kia thở dài, lẩm bẩm nói:
-Ta thật không hiểu tại sao Đỗ công tử sai chúng ta đem rượu và thức ăn đưa ra đến đây ?
Một người khác cười nói:
- Thiếu gia công tử nhà giàu có, tính khí thường có chút quái dị, những kẻ nghèo mạt như chúng ta đương nhiên làm sao hiểu nổi.
Hàng người kia xếp đặt bàn ghế dưới cây mai, bày rượu, đồ ăn, chén dĩa các thứ trên bàn, xong việc bèn đi ra.
Lại qua một buổi sau, phía ngoài sơn cốc bỗng có tiếng người ngâm:
"Trời tuyết trong sáng, mai hoa tỏa hương, cỡi lừa qua cốc, chuông kêu vang vang".
Quả thật có tiếng chuông kêu, một người cỡi lừa, một người cỡi bạch mã, đủng đỉnh tiến vào sơn cốc. Người cỡi lừa sắc diện trắng xanh, có vẻ đang bệnh, nhưng vẫn nở nụ cười ôn hòa, cử chỉ phong nhã, y phục cực kỳ hoa lệ. Người kia đeo trường kiếm bên hông, đầu đội mũ lông chồn trắng, mình choàng áo cũng làm bằng lông chồn trắng, toàn thân mang màu trắng, cỡi bạch mã thuộc loại danh câu cao lớn, mới nhìn đã cảm thấy y toát đầy ngạo khí. Kể ra y cũng có chỗ đáng kiêu ngạo, một mỹ nam tử như y thật chẳng có mấy người trong thiên hạ.

Tags: phim bich huyet tay ngan thuong.

Comments and ratings for Bich huyet tay ngan thuong

  • There aren't any comments yet, be the first to comment!