LUYẾN TIẾC NGƯỜI TRƯỚC MẮT

LUYẾN TIẾC NGƯỜI TRƯỚC MẮT

50 - 100 downloads

Add this app to your lists
View bigger - LUYẾN TIẾC NGƯỜI TRƯỚC MẮT for Android screenshot
View bigger - LUYẾN TIẾC NGƯỜI TRƯỚC MẮT for Android screenshot
View bigger - LUYẾN TIẾC NGƯỜI TRƯỚC MẮT for Android screenshot
View bigger - LUYẾN TIẾC NGƯỜI TRƯỚC MẮT for Android screenshot
Tác giả: Tien Chanh
Giới thiệu: Người bất lương, đi đến đâu cũng là người bất lương
Nếu muốn nổi danh, chỉ có tài nghệ không thôi còn chưa đủ, cần phải có khuôn mặt xinh đẹp nữa. Nhưng chỉ xinh đẹp không thôi cũng chưa đủ, trên đời này còn có người còn xinh đẹp hơn, nhưng có mấy người có thể nổi bật? Vậy thiếu cái gì? Là can đảm! Ngoài phải xinh đẹp ra thì điều kiện không thể thiếu chính là sự can đảm, có can đảm thì mới có thể trổ hết tài năng bản lĩnh được! Phải "Thoát" mới có thể "Xuất". Đây toàn là nguyên tắc tiêu chuẩn sống để hướng tới.
May mắn những điều kiện tiêu chuẩn trên Đường Huyên đều có đủ cả, xinh đẹp thì khỏi phải nói, lòng can đảm thì càng miễn bàn, bạn không thể không tin được! Ai dám ở trước mặt một trăm tám mươi người đàn ông, mở ngoặc, nói đúng hơn là trước mặt một trăm tám mươi người đàn ông cổ đại, đóng ngoặc, nói đúng hơn là trong thanh lâu đứng trước mặt một trăm tám mươi người đàn ông thời cổ đại mà tuyên bố một câu xanh rời: "Hoa dại bên đường không được hái" là gì?
Ai dám nói là cô ấy không đáng yêu?
Khi nhìn thấy bộ dạng đó của cô ấy, tôi trợn tròn mắt.
Khi nghe giọng hát của cô ấy, tôi phì cười.
Không phải cứ là người xinh đẹp thì sẽ hát hay, mỗi khi nghe giọng ca của Đường Huyên, mọi người đều chạy mất dép hết, còn tôi thì lập tức ngất xỉu tại chỗ.
Vậy mà Đường Huyên lại rất nổi tiếng, vô cùng nổi tiếng, hầu như mọi người trong thành đều biết đến trong Hương Ngọc lâu buổi tối có ca vũ, đàn ông như thuỷ triều kéo đến Hương Ngọc lâu, tiền cũng theo đó mà đến, đương nhiên tôi rất vui rồi, ai bảo tôi là "người đại điện" của Đường Huyên chứ?
Ánh nắng ngoài cửa sổ chói chang, bầu trời trong xanh, tôi thích bầu trời ở đây, rất cao, rất xanh, tôi cũng không rõ mình đã đến đây được năm nào tháng nào rồi. Gió nhẹ nhàng thổi tới, mang đến hương vị đặc biệt của mùa thu, bên ngoài, tiếng rao có chút lười biếng của người bán hàng rong.
Tôi ngồi bên cửa sổ, vu vơ nhìn ra bên ngoài, trong lòng suy nghĩ đến những chuyện đã xảy ra trước đây, cuối cùng cũng biết rõ đây là triều đại nhà Chu, năm Cảnh Thuận, thế nhưng tôi không thể nào nhớ rồi có một triều đại như thế? Tôi chỉ biết đến lịch sử ngoài Võ Tắc Thiên ra thì chẳng biết đến triều đại nhà Chu kia! Chẳng lẽ thời gian có vấn đề? Ngay cả không gian cũng có sai lầm? Nghĩ thế nào cũng không hiểu. Lắc lắc đầu, thôi quên đi, cũng như Đường Huyên từng nói, đã tới thời đại này rồi thì cứ coi như là một chuyến đi du lịch kích động không được hay sao? Nghĩ nhiều quá cũng chẳng có ích gì.
"Trương công tử" một âm thanh quyến rũ vang lên, phải mất nửa ngày tôi mới biết là gọi tôi, âm thầm tự nhắc nhở mình phải nhớ kỹ thân phận hiện tại của mình.

Từ khóa: luyen tiec nguoi truoc mat

Comments and ratings for LUYẾN TIẾC NGƯỜI TRƯỚC MẮT

  • There aren't any comments yet, be the first to comment!