Truyện: Hãy ngủ yên tình yêu
Tác giả: Quỳnh Dao
Hôm nay, nhà có dạ hội, nhưng tôi vẫn ở yên trong phòng, hướng mắt về những chuỗi sáo đan bên cửa sổ. Những chuỗi sáo tạo bằng những hạt cây, lớn có, nhỏ có, tròn, dài, mắc thành hàng trước mặt. Chính vì nó mà có lần Lục Bình - chị tôi đã khó chịụ
- Đây là phòng ngủ chứ phải quán cà phê đâu mà lại mắc sáỏ Con nhỏ gì lúc nào cũng kỳ cục khác người!
Tôi nhún vai:
- Chị tôi quả chẳng hiểu gì hết, sáo là vật trử tình nhất của Trung Hoa xưa naỵ Không tin chị cứ đọc thơ cổ nhiều sẽ biết ngaỵ
- Thôi, đừng dở giọng gàn đó ra nữạ
Chị Bình nhún vaị
- Ai lại không biết tiểu thư thứ hai trong nhà này là thi sởi một cây chứ?
Tôi chua ngoa không kém:
- Không dám ạ. Niêm luật còn chưa rành làm gì tôi dám nhận danh dự cao quý đó. Chị đừng chọc quê, ai cũng biết nhà này có hai đứa con gái, một đứa thì mới tốt nghiệp ở đại học T, tương lai sáng chói, trái lại cũng có đứa học dốt như bò, thi lên đại học mà cũng không đậu!
- Thôi mà!
Chị Bình bước đến xoa vai tôi:
- Đừng buồn nữa Lăng ạ, trên đời này đâu phải chỉ có mình em thi rớt đâủ Năm nay chẳng đậu thì còn năm tới, năm tới chẳng đậu cũng còn năm kia cơ mà.
- Sợ đến lúc chị làm giáo sư đại học rồi em vẫn còn lẹt đẹt thi cử mới khổ chứ.
- Lại nói xàm nữa rồị
Chị Bình thở ra:
- Tao chịu không hiểu nổi mày, với khối óc thông minh thế này, tao nghĩ ...
- Thôi đừng nghĩ gì hết.
Tôi cắt ngang:
- Nghĩ cũng vô ích thôi, chẳng giúp được gì đâụ
Chị Lục Bình thương hại nhìn tôị Chị thế đấy, lúc nào cũng dễ xúc động nhưng thật tốt bụng. Một bà chị gương mẫu! Đột nhiên bao nhiêu buồn phiền vỗ cánh banh hết, tôi cười với chị:
- Thôi, chị cứ ra ngoài đi, yên tâm! Em chẳng hề buồn về chuyện thi cử nữa đâu, cả ngàn người chớ đâu phải chỉ có mình em, vả lạị..
Nhìn về phía tấm sáo, tôi đổi nhanh đề tài:
- Chị Bình này, chị thấy bức sáo này đẹp trang nhã không?
Chị Bình đưa mắt về phía cửa sổ, tôi biết chị không hề thấy được cái nét đẹp của nó, nhưng cũng gật đầu, chậm rãi:
- À, nhìn kỹ, nó cũng đẹp đấy!
Chị Lục Bình lúc nào chẳng ngoan ngoãn tốt bụng, nhã nhặn, dễ thương. Tuy không thấy bức sáo đẹp, nhưng chị chẳng bao giờ để tôi thất vọng. Cả đời, chị êm xuôi như con nước trên giòng. Học giỏi, hiền lành, không mích lòng aị Với mẹ cha, chị đúng mẫu con ngoan. Cha mẹ muốn suốt quảng thời gian cắp sách chị đừng yêu ai, thì chị vui vẻ vâng theo ngaỵ Đó là sự thực. Chính vì sự chói sáng của chị, mà trước mắt cha mẹ tôi chỉ là một bóng mờ.
Tác giả: Quỳnh Dao
Hôm nay, nhà có dạ hội, nhưng tôi vẫn ở yên trong phòng, hướng mắt về những chuỗi sáo đan bên cửa sổ. Những chuỗi sáo tạo bằng những hạt cây, lớn có, nhỏ có, tròn, dài, mắc thành hàng trước mặt. Chính vì nó mà có lần Lục Bình - chị tôi đã khó chịụ
- Đây là phòng ngủ chứ phải quán cà phê đâu mà lại mắc sáỏ Con nhỏ gì lúc nào cũng kỳ cục khác người!
Tôi nhún vai:
- Chị tôi quả chẳng hiểu gì hết, sáo là vật trử tình nhất của Trung Hoa xưa naỵ Không tin chị cứ đọc thơ cổ nhiều sẽ biết ngaỵ
- Thôi, đừng dở giọng gàn đó ra nữạ
Chị Bình nhún vaị
- Ai lại không biết tiểu thư thứ hai trong nhà này là thi sởi một cây chứ?
Tôi chua ngoa không kém:
- Không dám ạ. Niêm luật còn chưa rành làm gì tôi dám nhận danh dự cao quý đó. Chị đừng chọc quê, ai cũng biết nhà này có hai đứa con gái, một đứa thì mới tốt nghiệp ở đại học T, tương lai sáng chói, trái lại cũng có đứa học dốt như bò, thi lên đại học mà cũng không đậu!
- Thôi mà!
Chị Bình bước đến xoa vai tôi:
- Đừng buồn nữa Lăng ạ, trên đời này đâu phải chỉ có mình em thi rớt đâủ Năm nay chẳng đậu thì còn năm tới, năm tới chẳng đậu cũng còn năm kia cơ mà.
- Sợ đến lúc chị làm giáo sư đại học rồi em vẫn còn lẹt đẹt thi cử mới khổ chứ.
- Lại nói xàm nữa rồị
Chị Bình thở ra:
- Tao chịu không hiểu nổi mày, với khối óc thông minh thế này, tao nghĩ ...
- Thôi đừng nghĩ gì hết.
Tôi cắt ngang:
- Nghĩ cũng vô ích thôi, chẳng giúp được gì đâụ
Chị Lục Bình thương hại nhìn tôị Chị thế đấy, lúc nào cũng dễ xúc động nhưng thật tốt bụng. Một bà chị gương mẫu! Đột nhiên bao nhiêu buồn phiền vỗ cánh banh hết, tôi cười với chị:
- Thôi, chị cứ ra ngoài đi, yên tâm! Em chẳng hề buồn về chuyện thi cử nữa đâu, cả ngàn người chớ đâu phải chỉ có mình em, vả lạị..
Nhìn về phía tấm sáo, tôi đổi nhanh đề tài:
- Chị Bình này, chị thấy bức sáo này đẹp trang nhã không?
Chị Bình đưa mắt về phía cửa sổ, tôi biết chị không hề thấy được cái nét đẹp của nó, nhưng cũng gật đầu, chậm rãi:
- À, nhìn kỹ, nó cũng đẹp đấy!
Chị Lục Bình lúc nào chẳng ngoan ngoãn tốt bụng, nhã nhặn, dễ thương. Tuy không thấy bức sáo đẹp, nhưng chị chẳng bao giờ để tôi thất vọng. Cả đời, chị êm xuôi như con nước trên giòng. Học giỏi, hiền lành, không mích lòng aị Với mẹ cha, chị đúng mẫu con ngoan. Cha mẹ muốn suốt quảng thời gian cắp sách chị đừng yêu ai, thì chị vui vẻ vâng theo ngaỵ Đó là sự thực. Chính vì sự chói sáng của chị, mà trước mắt cha mẹ tôi chỉ là một bóng mờ.





Comments and ratings for Hay ngu yen tinh yeu